Phim sex chị gái lẻn vào phòng tôi mút cặc địt nhau khi bố mẹ đi ngủ

Đổi Server Nếu Không Load Được
SV #1 SV #2
0 views

Phim sex chị gái lẻn vào phòng tôi mút cặc địt nhau khi bố mẹ đi ngủ hai chị em địt nhau trong phòng ngủ của em, chị thật dâm đãng, mút cặc tôi và ngồi cưỡi ngựa. Một lát thì chị lim dim đi vào giấc ngủ. Tôi kéo cái ghế ngồi xuống cạnh bên giường, vẫn say sưa ngắm hai vú chị nhấp nhô lên xuống. Bữa đó tụi tôi ăn mì gói vì chẳng ai nhớ ra là chưa nấu cơm, mà bụng thì đói cào đói cấu.

Thấy chị lăn ra ngủ ngon lành sau khi bị tôi phá phách, tôi đâm thương nên để chị chìm sâu vào giấc nồng. Tôi đóng vai một tay ngồi canh người bệnh trong nhà thương. Chị ngủ một lúc khá lâu thì tỉnh dậy, thấy tôi ngồi chong ngóc canh, chị hỏi lửng lơ:

– Ủa thế ra em ngủ say vậy à.

Tôi gật đầu.

Chị nũng nịu có vẻ trách:

– Tại anh hết trơn, vằn vật em làm em túy lúy như uống phải rượu mạnh.

Tôi cãi lại:

– Còn say hơn uống rượu là khác, men tình yêu làm người ta ngây ngất chết đi được mà.

Rồi tôi vơ quàng vào khen tưới xượi:

– Ấy say lại càng đẹp mới chết người.

Chợt nhận ra hai vạt áo vẫn còn để lỏng le và hai bầu vú còn nguyên xi trĩu nặng, chị hỏi ướm:

– Sao, nhìn đã đời con mắt chưa, hay là còn tiếc rẻ. Vú đàn bà thì đẹp nỗi gì mà anh mê mệt bằng chết vậy, không hiểu. Giá vú con gái cũng đành, đằng này anh tương tư cái vú nuôi con sữa chảy lùng nhùng thì thiệt lạ.

Tôi bắt trớn đía cật lực:

– Đàn bà sao biết được vú mình đẹp hay không, cũng như đàn ông tụi tui dòm nhau thấy một khúc lủng lẳng gớm òm, thế nhưng các bà thì khen lấy khen để. Họa chăng chỉ có con mắt tụi tui mới nhìn thấu đáo và đánh giá chắc ăn vú bà nào đẹp xấu ra sao.

Chị có vẻ khoái, nhưng còn giả vờ uốn éo:

– Anh nói thế chớ, vú tui mà đẹp nỗi gì. Nếu đẹp thì anh nhà tui đã không xẻn lẻn sờ vô cái rẹt rồi ngán, lo nhấc cái ly uống đã thì thôi.

Tôi khăng khăng:

– Tại mấy cha lưu linh, cha nào cũng mê be nên bỏ lơi vợ nhà, vậy chớ ghen phải biết, ai rục rịch cua vợ là mấy ổng nổi tam bành. Huống chi ảnh mà bắt gặp tôi măn và bú vú chị như hồi nãy, chắc lụi cho mấy dao chết tốt.

Chị rùng mình la:

– Khiếp, anh nói tỉnh bơ, nghe ghê cả người. Phỉ phui anh nói bậy. Mắc gì anh bặm trợn để ảnh thấy.

Thế là thế nào? Chẳng lẽ chị đang vẽ đường cho tôi lách, hầu nựng chị liên tục sao. Tôi thả nhóng lưỡi câu:

– Chị nói vậy là sao, nói thiệt tui dòm vú chị mê bằng chết, tui ngán ảnh thôi, chớ chị mà cho thì tui sờ bóp hoài cũng không ngán.

Chị háy tôi một cái, bề ngoài tưởng là giận mà bên trong lại mơ hồ:

– Ở đó mà ham.

Tôi trở lại bộ điệu đứng đắn gạ chị:

– Tui nói đúng theo tim tui, rủi mai sau chị giận ảnh bỏ đi, tui dám rước liền một khi đâu có ngán. Đói mấy mà ngậm cái vú chị cũng sống đời, đó là tui chưa hề biết thứ khác, chớ chị mà cho tui thưởng thức chút xíu luôn thì chết tui cũng đeo cứng ngắc không buông.

Chị rùng mình nói lảng:

– Thôi đi cha nội, mới hôm sơ ngậm cái vú mà tui đã chết lên chết xuống, giờ còn đòi cái đó nữa. Đàn ông thiệt được voi đòi tiên, luôn muốn lấn tới.

Tôi cũng lượn lờ vun vô lời chị:

– Cho hay không thì tui cũng thấy rồi. Chẳng qua là muốn tận mặt dòm để thấy rõ thôi.

Chị xẻn lẻn hết sức ngạc nhiên, sửng sốt hỏi dồn:

– Thiệt hôn, thấy hồi nào.

Tôi rành mạch kể ráo:

– Hai ông bà thiệt ẩu tả, vợ chồng thì phải ăn nằm, nhưng khi xong thì cũng làm ơn đậy che một chút. Nhà có tui độc thân mà quất nhau xong ông bà cứ để y như Adam và Eva thì biểu tui nhắm mắt sao được. Nói nào ngay, tui không dè chị có mâm xôi và hũ mắm tuyệt đẹp như vậy. Hai ông bà xài nhau xong, keo nhớt bám đầy, tui nghĩ đang có hũ mật bày bán ở đó. Tui thiệt muốn nhào vô sờ cho sướng, nhưng tôi e bà giật mình la hoảng, ổng phang cho một cây thì tui xí lắc léo cái chắc.

Chị lẩm bẩm rủa:

– Thằng cha mắc dịch, tui biểu khoan khoan mà chả say đè đại, làm tui mệt muốn xỉu. Tui biểu chả gom ba mớ quần áo phủ cho tui, ai dè chả lăn quay ra ngáo, bể dĩa hết. Mà anh đi đâu ban đêm để nhìn ba chuyện kỳ cục vậy.

Tôi gãi đầu gãi tai:

– Thì hai ông bà úm nhau ồn ào quá, tui làm sao ngủ ngáy được, sinh ra đái rắt, lọp ngọp đi sau hoài.

Chị giặm chưn giặm tay, thiếu điều muốn bứt luôn tóc, than:

– Trời ơi, ảnh hại tui, ai đời để vợ mình khoe tùm lum cho thiên hạ dòm thấy.

Tôi chỉnh lại cho sát:

– Không có thiên hạ nào vô đây, chỉ có mình tui thôi mà.

Chị lẫy luôn với tôi:

– Một mình dòm đã chết đời tui rồi, biểu bàn dân thiên hạ dòm nữa thì có nước tui chết cho rảnh.

Tôi an ủi chị:

– Đừng giận ảnh mà chị. Tui mà có bà vợ như chị, chắc tui cũng quên tùm lum. Có được bình dầu thơm để không cũng uổng, lăn vô đêm bảy ngày ba, vào ra không kể thì mụ nội tui cũng lờ mắt, chớ đừng nói là tui.

Chị có vẻ tò mò gặng hỏi:

– Vậy nói thiệt đi anh thấy những gì.

Tôi phải làng xàng, đánh một vòng thiệt rộng để chị khỏi mắc cỡ:

– Ờ ờ, thì hai ông bà đã điếu nằm gác chân lên nhau ngủ một cục, cái mà tui thấy không ngoài bộ chày cối của hai người, nhưng cái chày thì tà đầu rồi, còn cái cối thì dính tèm lem bột nhựa trắng keo.

Chị đập vào vai tôi mắng:

– Anh thiệt mắc dịch, đáng lẽ biết vậy thì lảng đi dùm tui, ai dè anh cũng lợi dụng để dòm cho sướng.

Tôi băng băng chống chế:

– Chèn đéc, đàn ông tụi tui ham thấy mẹ, rình bằng điên mà cũng khó có cái nào, đằng này chị bày ra biểu tôi gài số de, bộ chị tưởng tui là đá, là gỗ sao chớ.

Chị tịt ngòi ấp úng.

Thấy chị lừng khừng, tôi tấn công liền:

– Bề gì cũng lỡ rồi, nhơn ảnh đi vắng, chị cho đại tui dòm một lần có sao. Không lẽ tui dòm rồi nó mất màu hay sao mà chị ké né.

Chị còn tức, nên nạt ngang:

– Một chút thì cũng là dòm, lâu cũng là dòm, nó hay ho gì đâu mà mấy cha tơ tưởng dữ dội vậy chớ.

Tôi cũng sùng nên thách thức:

– Chị nói không hay ho, tui thách nếu chị dám ra trước cửa bẹt hé hé cho người qua lại, nếu cha nào bỏ lơi bước đi thì tui xin nhận chị là má tui luôn.

Chị vội vàng vả vô miệng tôi lách chách:

– Nói bậy, còn thề ẩu thề tả. Tui có nói không cho anh dòm đâu mà ép. Có điều, tui cấm anh không được nói cho ảnh biết, không thôi cả anh lẫn tôi đều bị ảnh gọt đầu bôi vôi hết.

Tôi khoái quá nên xin hứa liền.

Vậy mà chị cũng lỏn lẻn nhắp tới nhấp lui mấy lần. Tay đưa tới cạp quần rồi tự dưng kêu:

– Dị, lại thả xuống.

Tôi nín thở theo dõi. Chị băn khoăn tới lui, rồi rẹt một cái, chị nói dỗi:

– Nè, ăn thịt ăn cá gì thì anh làm đại làm đến đi, cho êm. Tui cấm anh không được rục rịch hé lộ cho ảnh biết, nếu không cả anh lẫn tui bị ảnh gọt đầu bôi vôi là cái chắc.