Phim sex vợ chồng địt nhau cho vợ nằm trên

Đổi Server Nếu Không Load Được
SV #1 SV #2
0 views

Phim sex vợ chồng địt nhau cho vợ nằm trên làm tình với vợ múp dâm dục, vợ nằm trên cưỡi ngựa trên cặc chồng, đụ nhau lút cán cực sướng. Rồi ông đưa hai tay lên mông bà mà kéo xuống để được hôn lấy đôi môi mềm ấy. Ông còn cảm nhận được mùi hương của riêng bà, tách biệt hoàn toàn với mùi nước hoa vùng kín mà bà đã xức lên. Ông hà hít say sưa, như thể đó là loại ma tuý đê mê nhất trên đời vậy. Còn bà vẫn ngậm lấy cái dương vật thiệt thòi của ông, liếm nó, cho nó biết rằng bà yêu nó đến thế nào, dù nó có đáp lại được bà hay không cũng không quan trọng. Còn hạ thể của bà, sau cơn cực khoái vừa rồi, vẫn chưa kịp hồi. Vẫn là cảm giác tê mỏi chứ chưa kịp sướng. Nhưng bà vẫn cảm nhận được sự ấm áp trong hơi thở ông phả lên đó. Với bà, vậy là đủ. Mẩu thân dương vật ngắn ngủi cứng lên cũng lâu rồi, ông lại cũng đã nhờ, bà đeo găng tay vào, cố móc lấy thật nhiều dịch nhờn trong hạ thể của mình rồi từ từ đưa ngón giữa vào trực tràng của ông, tìm lấy một điểm gồ lên, mềm mềm. Rồi bà vừa massage nó, vừa nghe hơi thở của ông. Tiếng thở chầm chậm, đều đều thư giãn. Thế là đúng rồi. Cái này bác sĩ dạy bà khi bà hỏi cách giúp ông xả tinh khi đầy. Bà thương ông lắm. Rồi bà lấy cái máy rung nhỏ đưa khắp gốc dương vật. Tiếng thở gấp dần, bà cũng móc nhanh dần, nhanh dần. Đến một lúc, một mùi vị tanh nồng lan toả khắp miệng bà. Ông ú ớ: “Cho em nè. Cho em nè!”. Tinh dịch xuất ra ít dần, bà miết mạnh một đường vào tiền liệt tuyến để đẩy cho ra hết những gì còn sót lại. Xong xuôi đâu đó, bà quay người nhìn chồng mình. Bà muốn chắc là ông đã được thoả mãn. Rồi như mọi lần, bà nhả chỗ tinh dịch trong miệng lên bụng rồi bôi nó vào sâu trong âm đạo. Vì bà quan niệm âm dương hoà hợp thì mới tốt. Ông cũng phụ, đưa tinh trùng vào trong người bà. Vì ngón tay dài hơn nên ông đưa được vào sâu hơn, sát tật cổ tử cung. Còn một ít, ông xoa lên khắp mu, bụng và ngực bà. Thế là ông yên tâm chìm vào giấc ngủ. Cơ thể bà giờ đây mang đầy dấu ấn của ông. Không một con đực nào khác được phép chạm vào…
Hôm nay chú Định buồn, gọi anh tới nhậu. Chú bảo rằng buồn, hết đời chú, mồ mả tổ tiên không ai hương khói nữa. Chú gửi gắm anh, vì mộ phần hai họ cách nhau có bờ rào thấp lè tè. Điều này chạm đúng vào những gì anh Hạnh suy nghĩ lâu nay.
Cái ý nghĩ sinh con cho chú Định đã có trong đầu anh Hạnh từ rất lâu rồi. Bắt đầu là chú Định buồn vì muốn có người hương khói nhưng không thể sinh thêm vì sợ cha già con cọc. Rồi vợ anh thì cũng hay ca cẩm chuyện phải ăn một mình rồi gạ anh đẻ thêm. Mà anh để ý gần tháng nay rồi, lúc giao hợp, chị níu lại, không để anh xuất ra ngoài nữa. Mà nuôi con tu hú, trong trường hợp này có nhiều cái hay. Đầu tiên là vì nòi giống: Nhà chú Định mấy đời đều thuộc tầng lớp cao trong xã hội, mọi người vị nể, đúng nghĩa dòng dõi trâm anh, trong khi nhà anh từ bần cố nông đi lên. Nếu là con chú Định thì bao nhiêu tinh hoa của dòng dõi nhà bên ấy sẽ được dành hết cả cho nó. Thứ nữa, con chú Định sẽ thừa kế bạt ngàn đất đai trên tỉnh. Nuôi con chú, anh cũng sẽ được hưởng phần nào. Còn bây giở, nếu tự sinh thêm 1 đứa, gánh nặng tài chính đối với anh chị cũng là không nhỏ. Nhưng mà có một phần rất khó tả là cứ nghĩ đến chuyện vợ anh với chú giao hợp để có con, trong người anh lại cảm thấy bứt rứt vô cùng. Lúc đầu anh cho nó là kinh tởm và cố gắng xua đuổi ý nghĩ đó đi. Nhưng bao giờ nó cũng quay trở lại, rõ ràng hơn, mãnh liệt hơn. Anh không thể gọi tên cảm giác đó, chỉ biết đó là thứ mà anh nhất định sẽ phải trải qua.
Đang sẵn mấy li rượu đế trong người, anh mạnh dạn:
Thôi thì chú cứ cố thêm một đứa. Sau rủi mà chú có về đi thì vợ chồng cháu chăm.
Chú Định từ chối khéo ngay:
Chú cháu mình thì chú tin. Nhưng còn vợ cháu, cô ý là người ngoài, sao có tình cảm được. Khác máu tanh lòng cháu ạ.
Đúng thật, khác máu tanh lòng chú ạ.
Chú Định nghĩ chuyện đến đây là hết, nhưng đọc được ẩn ý trong mắt anh, chú vẫn chưa tin nổi. Khó tin nhưng không thể sai được. Dù sao thì cái ý nghĩ đó quá khó để chấp nhận trong một sớm một chiều nên hiểu rồi thì họ chẳng nói gì với nhau vì ngại, chỉ có tiếng cụng chén và chai rượu từ từ vơi.
Trước khi về, anh cố:
Chú cứ suy nghĩ đi, còn vợ cháu, cháu bảo được.
Tàn rượu lúc 10h30, anh Hạnh chợp mắt một tiếng rồi về đến nhà vào lúc 12h00. Chị Lê vẫn còn thức. Không phải chị chờ cơm, vì anh đã báo là không ăn rồi. Mà cái thói quen sinh hoạt ngày một lần, hôm nay chưa thực hiện làm chị cảm thấy bứt rứt. Mà cũng chỉ vì bứt rứt mà anh Hạnh cố phi về nhà, nếu không, anh đã ngủ lại nhà chú Định rộng rãi đàng hoàng. Về đến nhà thì chị Lê đang xem tivi, quạt con cóc dưới chân giường thổi thốc lên, váy chị Lê cao đến tận bụng. Lông mu bị gió đè rạp xuống.